Chương 236: Chúa tể Địa ngục
(phần 1)
Sau khi được chứng minh là hàng real, chúng tôi có thể vào thành an toàn.
Con quỷ già Sasun nguyện
dâng lên cái đầu để chịu tôi, nhưng tôi …chê.
Ông ta là lãnh đạo tòa
thành này chứ không phải Chúa tể Địa ngục. Có rất nhiều thông tin tôi
không biết, vậy nên đột nhiên thay đổi ‘thành chủ’ là việc không nên chút
nào.
"Khi Chúa tể Địa ngục lần đầu tiên xuất hiện ở đây, hắn chỉ có một
mình."
Một căn phòng rất lớn, khiến tôi liên tưởng đến 1 cái … quảng trường. Có rất
nhiều những chiếc bàn, đèn trùm sang trọng v.v… cũng như đặc sản.
Sasun lặng lẽ quỳ xuống và kể lại câu chuyện. Ông ta không được ngồi trên
ghế vì tội lỗi của mình
"Tuy nhiên, quy mô quân đội của hắn tăng theo thời gian. Toàn bộ Quỷ hắn
giết đều trở thành con rối của hắn. Mặc dù các Hiệp sĩ Bạc đã tìm thấy hắn, nhưng
Chúa tể Địa ngục lại mạnh vượt quá sức tưởng tượng của mọi người và chúng ta đã
mất đi 1 lực lượng quan trọng. Thần thậm chí còn không biết việc này cho đến
khi các Hiệp sĩ Bạc trở thành đối thủ”
Sasun đập đầu xuống đất.
Ông ta cảm thấy hối hận vì
đã không biết sớm hơn, nhưng điều đó sẽ không thay đổi được tình hình.
Ariel ngồi yên tại chỗ. Chỉ
những con quỷ có chức sắc mới được vào phòng tiệc này.
Tôi ngồi ở vị trí nổi bật nhất với Ariel bên cạnh.
Tất cả im lặng 1 lúc rồi
Sasun tiếp tục nói.
"Những kẻ trở thành con rối của Chúa tể Địa ngục chỉ nghe lệnh hắn. Đáng
kinh ngạc là chúng vẫn duy trì bản ngã của mình. Hắn có thể vừa dùng kiếm, vừa
cast phép. Ở 1 số trường hợp, đám con rối giả vờ là đồng đội rồi ra tay phá hủy
các căn cứ. Chúng thần phải nghi ngờ mọi thứ…”
Họ không có lựa chọn nào khác.
Đó là tình huống mà họ không biết ai là kẻ thù.
Đồng minh đang vui cười bên cạnh có thể xiên cho họ 1 nhát ngay tức thì.
Họ không thể tin tưởng bất cứ ai.
Thế thì còn đánh đấm cái mẹ gì nữa.
Không phải ngẫu nhiên mà tất cả quân đội của các Đại Công tước đều bị quét sạch
ngoại trừ nơi này.
“Hắn có nhiều quân đến mức không ai chống nổi”
"Bao nhiêu?"
“3 triệu… đó là con số thấp nhất”
“Hả.”
Ariel thở ra nặng nề.
3 triệu? Đó là tổng số
quân của tất cả các Đại Công tước.
Điều đó có nghĩa là những kẻ bị giết bởi đám con rối cũng ‘đổi phe’. Tôi
không nghĩ Chúa tể Địa ngục có thể một mình quét sạch cả 1 đội quân 3 triệu người.
Hắn hay thuộc hạ của hắn
ra tay thì cũng giống nhau.
Ai mà đối phó nổi chứ?
Đám lính đã mất đi ý chí chiến đấu.
‘Lời mời đến Tử địa'
Tôi nhớ đến Đài thiên văn
Greenwich.
Lúc đó, tất cả các Đại
Công tước ngoại trừ tôi đều nhận được một nhiệm vụ đặc biệt là đến Quỷ giới.
Rõ ràng là sẽ có chuyện xảy ra nếu chúng đến Quỷ giới. Chúng sẽ không thể giành
chiến thắng. Đội quân của tôi lần này cũng không vậy.
"Tuy nhiên, Ariel đã trở lại nên chiến
ý của đám lính đã tăng vọt. Các hiệp sĩ cũng có thêm động lực."
"Hiện tại ta không phải là chủ nhân của nơi đây"
Ariel
nghiêm khắc nói.
Có lẽ Sasun đã nhận ra. Tôi chỉ khoanh tay lắng
nghe. Vậy mà ông ta vẫn luôn để ý đến tôi.
“Sasun, ngẩng đầu lên.”
Ariel lại ra lệnh.
Rồi Sasun từ từ ngẩng đầu lên.
Ariel lạnh lùng lườm ông ta và tuyên bố.
“Randalph
Brigsiel. Ngài ấy là Quỷ đế. Nhớ lấy điều này."
“…Quỷ đế…Thật vinh hạnh khi được diện kiến Ngài.”
Sasun quỳ trước mặt tôi.
Đây là vị trí của
tôi. Nó sẽ không thay đổi trong khoảng thời gian rất lâu nữa. Tôi sẽ
là chủ nhân vĩnh cửu của Ariel. Thuộc hạ của cô ta vẫn giữ vững lòng
trung, nhưng chủ nhân của nơi này đã thay đổi. Và còn đó những sinh vật đã
đi theo tôi.
Sasun buộc phải đối mặt với
sự thật rằng Ariel đã bị đánh bại trong trận chiến giành ngôi vị Quỷ đế.
Quân số bên trong thành là 300.000 người.
Nếu tính thêm cả đám đệ của
tôi nữa thì là 450.000.
Sasun khá phết, ông ta giữ lại được ngần ấy quân.
Nhưng đó thực sự cũng là rắc rối.
Lũ Quỷ và sinh vật có khả năng trở thành trở ngại.
"Bệ hạ. Cứ giao cho thần."
Oswen lại bước ra nhận trách nhiệm.
Anh ta lôi ra một chiếc gương nhỏ.
"Một trong những lời
nguyền của Chúa tể Địa ngục là giữ cho xác chết vẫn có thể hành động. ‘Gương sự
thật’ này có thể ngăn lời nguyền lan sang quân đội của chúng ta giống như bệnh
truyền nhiễm."
"Cái này không phải
quá nhỏ sao?"
Tôi hỏi. Cái gương cầm tay bé tí xíu này thì làm ăn được gì chứ. Oswen
gật đầu như đồng ý.
“Thần có thể làm nó to hơn. Chỉ cần có thời gian và nguyên liệu”
Ariel ngắt lời.
"Tất cả các vật liệu
ma pháp cần thiết đều có sẵn. Nhưng vấn đề là thời gian. Đội quân của Chúa tể Địa
ngục đang đến gần"
"Một tuần. Hãy
cố gắng chịu đựng trong khoảng thời gian đó. Tất nhiên, mọi thứ sẽ không kết
thúc ngay cả khi chiếc gương được hoàn thành. Nó cần được bảo vệ. Chỉ
cần chiếc gương bị vỡ, thì lời nguyền sẽ lại bị kích hoạt”
"Ngươi không thể hóa
giải lời nguyền?"
"Có thể, nhưng vấn
đề là năng suất. Chỉ 1 tuần là không thể hoàn thành chiếc gương. Dù có thêm 10
người khác cùng trình độ với thần, thì cũng phải mất 3 tháng"
"Ngươi phải tạo ra
tấm gương."
Ariel đã nhận ra, Oswen là người thợ rèn vĩ đại.
Oswen. Thợ rèn Chạng vạng. Ngay cả các vị thần cũng ghen tị với kỹ
thuật của anh ta, vậy nên kiếm đâu ra người ngang trình với Oswen chứ.
"Cứ làm đi. Ta sẽ
câu cho ngươi một tuần”
Nếu suy nghĩ của tôi là chính xác, việc này là có thể.
"Tuân mệnh."
"Thần/ Em cũng vậy..."
Ariel và Chrisley đều tiến
lên.
Tôi lắc đầu.
"Tôi sẽ đi một mình. Hai người không có việc gì sao?”
Họ xấu hổ nhận ra. Ariel cần ổn định binh lính bên trong lâu đài trong khi
chất xám của Chrisley sẽ được sử dụng để đưa ra kế hoạch. Biện pháp ma thuật
cũng cần phải có.
Việc này chỉ có thể trông cậy vào họ.
“Một mình...sẽ ổn chứ?”
"Ta đã có ý tưởng. Vừa đủ để câu thời gian 1 tuần"
Tôi rất tự tin. Dù
tôi có phạm sai lầm thì hắn cũng rất khó giết nổi tôi. Rất nhiều Quỷ và
sinh vật cấp độ cao đang bảo vệ Chúa tể Địa ngục, nhưng nếu tôi chỉ muốn kéo
dài thời gian thì thoải mái.
'Hầu hết những con Quỷ cấp cao đều đã siêu việt.'
Tôi có thể nhận định hầu hết
lũ Quỷ đều có cấp bậc Công tước trở lên. Tất cả 72 con quỷ, bao gồm cả Đại
Công tước, đều bị hạn chế khả năng sau khi được đưa đến Trái đất. Nhưng giờ
đây, Ariel gần như đã trở về thời kỳ
toàn thịnh.
'Chúa tể Địa ngục. Ta sẽ khiến ngươi phải lòi cái đuôi ra'
Tôi cười nhạt.
Tôi đã sở hữu những thứ lẽ ra phải thuộc về hắn.
Hắn mà nhìn thấy tôi chắc đau hơn hoạn. Ai bảo hắn lại tự dưng mò về từ Hư
vô chứ.
Ngay sau khi rời thành, tôi đã giương Đế kiếm lên.
Một báu vật được Maxium bảo quản, ban đầu nó thuộc về Chúa
tể Địa ngục.
Nó sẽ không bao giờ bị gãy và có thêm 1 chức năng.
“Đế quân”
Chwaaah!
Ánh sáng vàng phát ra từ Đế kiếm. Một khe nứt lớn hình
thành gần Đế kiếm, và các sinh vật từ từ xuất hiện.
Cheok. Cheok.
Chúng đến từ kho báu.
Tên chúng là Ma kỵ binh
100.000 kỵ binh xếp hàng
phía sau tôi.
Chúng không có cơ thể,
nhưng mặc áo giáp sắt. Tất cả đều đạt cao cấp trở lên.
'90 ngày.'
Đây là đội quân thực sự của
Hoàng đế. 100.000 Ma kỵ binh này sẽ ở lại trong 90 ngày và sẽ tiêu diệt kẻ thù
theo mệnh lệnh của tôi. Chúng đã được tạo ra bởi Chúa tể Địa ngục.
Chúng không có da thịt, chỉ có áo giáp. Ngoài ra, những lời nguyền sẽ
không có tác dụng do kỹ năng 'Sức mạnh thống trị' của tôi.
'Chúa tể Địa ngục. Ta tự hỏi cảm giác của ngươi thế nào khi bị chính con
chó mình nuôi dưỡng quay lại cắn'
Tôi dang rộng đôi cánh và
bay nhanh về phía trước.
Dagudak! Dagudak!
Và 100.000 Ma kỵ binh di chuyển một cách có trật tự phía sau tôi.
Đội quân Chúa tể Địa ngục
không còn cách xa đây cho lắm.
Nhiều nhất là chỉ có 3 ngày.
Chỉ cần tôi chậm chân 1 chút thôi, là tòa thành đó đã tan thành mây khói.
'Nhiều thật'
Camael đã lãnh đạo 1,14
triệu thiên thần.
1,14 triệu. Phải mất
một tháng để quét sạch tất cả. Nếu bị cầm chân lâu hơn thì tôi đã xài Đế
quân rồi.
'May mà còn giữ lại được quân bài này'
Sẽ thật lãng phí nếu tôi sử
dụng Đế quân trên người Camael. Tôi sẽ không có cách nào để ngăn chặn cái đội
quân chỉ còn cách mình 3 ngày đường. Tôi có thể tự mang thân ra làm mồi,
nhưng tôi không dám chắc nếu không biết sức mạnh của Chúa tể Địa ngục.
Những lời nguyền của hắn có thể ảnh hưởng đến cả những con quỷ đã siêu việt. Thật
may là tôi đã không di chuyển khi nhận ra Camael phiền phức như thế nào.
‘Đông thế thì có mà tìm ra bằng niềm tin'
Sasun ước tính có 3 triệu kẻ thù. Tuy nhiên, con số thực sự dường như còn vượt
xa. Ngoài ra, còn có những sinh vật của lũ Quỷ. Trong số đó có sự pha
trộn giữa rồng và rồng đất.
'Balrog...'
Tôi thấy một con Balrog được cho là đã tuyệt chủng từ lâu.
1 đội quân sinh vật vô tận.
Sinh vật cao cấp nhất là
con balrog.
Nó là một sinh vật thượng
đẳng Lv5 và không tồn tại cấp độ cao hơn.
Chân Quỷ Long Aojin không được coi là một sinh vật, vì vậy ông ta không thể được
xếp hạng ở Lv6.
Nói cách khác, balrog là sinh vật mạnh nhất Quỷ giới.
Nó có kích thước bằng một con hydra. Dù nhỏ hơn 1 chút nhưng nó vẫn cao
hơn 10m và có 1 đôi cánh rất lớn.
Chỉ cần vỗ cánh cũng khiến pháp lực trong khu vực dao động.
Trong truyện xưa có nói, ngay cả Quỷ Đế cũng phải mướt mồ hôi khi chiến đấu với
Balrog. Balrog không bao giờ biết mệt và lũ Quỷ đã chết dưới tay nó rất
nhiều.
Ngay cả Quỷ đế thứ chín 'Alexus Troja' cũng bị 1 con Balrog cho đăng xuất.
Giống như Aojin, Balrog vượt qua các sinh vật thông thường với số lượng không
thể tưởng tượng được.
Hình dạng của con Balrog đã giết Quỷ đế được mô tả chi tiết.
Cái tên đó
'Rogujan.'
Tôi cau mày.
Mô tả của Rogujan trong
tài liệu rất giống với con Balrog tôi thấy bây giờ. Ngoại trừ cái cánh bên
phải, mọi thứ khác đều giống hệt.
'Nó đến từ hư vô.'
Có vẻ như Chúa tể Địa ngục
không phải là người duy nhất trở về từ cõi hư vô.
0 comments:
Đăng nhận xét